Đầu năm 2022, mình quyết định xuống tiền mua chiếc MacBook Pro M1 13 inch. Đây không chỉ là lần đầu tiên mình mua MacBook, mà cũng là lần đầu tiên mình chuyển sang MacOS sau rất nhiều năm chỉ dùng Windows.
Nói thật là quyết định lúc đó khá đau ví.
Mình nhớ chiếc máy này có giá hơn 36 triệu, một con số không hề nhỏ. Mình cũng phân vân rất nhiều giữa MacBook Air M1 và MacBook Pro M1, vì sơ sơ thì hai máy không khác nhau quá nhiều. Nhưng cuối cùng mình vẫn chọn bản Pro và còn cố lấy bản 16 GB RAM thay vì 8GB của bản base.
Riêng việc nâng đời từ 8GB lên 16GB RAM đã tốn thêm khoảng 8 triệu rồi đấy 😅. Nhưng dựng video thì mình biết chắc 8GB sẽ thiếu và mình cũng xác định mua máy này dùng dài hạn nên thôi chốt.
Sau nhiều năm nhìn lại, đây là một trong những lựa chọn đúng đắn.
Vì sao mình lại chuyển sang MacBook?
Lý do lớn nhất không phải vì mình thích Apple, điện thoại mình dùng Samsung, tai nghe lúc đó là Oppo, máy tính thì là ThinkPad cơ mà 🙃. Thời điểm đó mình bắt đầu làm YouTube nhiều hơn và xác định dựng hẳn video 4K cho đẹp. Chiếc ThinkPad cũ bắt đầu không còn đáp ứng được nữa.
Ai từng edit video trên một chiếc máy yếu thì sẽ phần nào hiểu cảm giác của mình. Dựng nặng nặng tí là đã giật giật theo máy rồi, chưa kể có khi mình xuất video từ lúc nấu cơm mà ăn xong rồi nó mới được 89% 🥲.
Khi nâng đời thì mình đắn đo lắm, nhưng mình tập trung vào phần mềm nào sẽ edit video chuyên nghiệp và dễ dùng (dễ học) nhất. Thì Final Cut Pro có vẻ phù hợp, vì mình thử học Adobe Premiere thấy khoai khoai, mà lúc đó CapCut chưa mạnh như giờ đâu nhé.
Mà Final Cut Pro thì chỉ tồn tại duy nhất trên MacOS, mình lại nghe đồn (từ rất nhiều review) là dòng chip M mới ngon nghẻ lắm. Thế là mình quyết định mua MacBook.
Hai tuần đầu: “Hay là mình mua sai rồi?”
Cảm giác đầu tiên khi bóc hộp MacBook mới thì khỏi phải nói. Máy đẹp, màn hình đẹp, loa hay, mọi thứ đều rất ngon. Nhưng chỉ được đôi ngày thì mình bắt đầu tiếc tiền…
Không phải vì máy chậm mà là mình chậm 😅.
Mình đã quen với Windows nên tốc độ từ gõ cho đến thao tác nó lướt gió đạp sóng luôn, nhưng sang bên này cái gì cũng khác. Ngay cái việc cắt (cut) file này bỏ sang chỗ khác thôi nó cũng khiến mình mò cả buổi. Phím tắt khác là một chuyện, giao diện khác là một chuyện, rồi cái gì nó cũng khác với mình từng làm. Mình rất quan tâm tới hiệu quả công việc nên đang có đà mà tự dưng cảm giác mình chỉ còn bằng 1/3 tốc độ bình thường thì mình bắt đầu nghĩ: “36 triệu bỏ vào em Mac này có sai lầm không?”
Rồi mình bắt đầu … thích MacBook
Sau khoảng 2 tuần, mọi chuyện bắt đầu khác. Vừa dằn vặt bản thân vì bỏ tiền mua đồ đắt quá, mình vẫn ngày ngày làm quen và thích nghi.
Đến khi edit được quả video 4K mà vẫn mượt, xuất video chỉ tầm 10 - 15 phút đã xong thì mình lại tiếc: “Biết thế ngày xưa mình cố lên đời máy tốt sớm hơn.”
Hơn nữa, mỗi lần mở máy lên cảm thấy có chút hưng phấn để làm việc ấy.
Mình có mang MacBook khi đi du lịch không?
Câu trả lời là có và không.
Trong đầu mình từng mơ mộng giống mấy bạn làm việc từ xa, vừa đi đó đây, vừa viết bài vừa chỉnh video. Có đi xa nhưng công việc vẫn đều đặn nên những chuyến đi đầu mình đều vác theo em nó.
Nhưng va vào thực tế mới thấy không phải như thế, chí ít là với mình. Lúc đầu mình cũng cố ngày chơi, đêm làm, nhưng mà nói thật là về đến nơi chỉ có thể ngủ ngất đi thôi. Kinh điển nhất là có lần mình thức ở sân bay edit video, rồi hôm sau mắt như gấu trúc 🥲. Chưa kể trong nhiều chuyến đi, mình lại còn phải lo thêm cho laptop. Ví dụ mình lỡ chọn cái dorm nào mà ngủ nghỉ thì cũng hơi lăn tăn đấy. Mình cũng muốn hiện diện ở những nơi mình đi nữa nên về sau này, phần lớn mình không mang theo MacBook nữa mà chỉ mang theo điện thoại kèm ổ cứng di động rồi sao lưu dữ liệu trước, về nhà sẽ tính sau.
Sau nhiều năm, mình còn hài lòng không?
Có chứ. Nhất là khoản pin của máy, kể cả có edit video thì hiệu năng vẫn ở mức cao nhất và “trộm vía” là đủ để mình dùng cả buổi. Tất nhiên là nó cũng không hoàn hảo 100%. Ví dụ nó chỉ có 2 cổng type C nên mình vẫn phải mua thêm hub Ugreen, các thế hệ sau này có webcam xịn hơn, khung mới hơn nhưng nhìn chung MacBook Pro M1 vẫn đáp ứng được phần lớn các nhu cầu của mình nên tới giờ mình vẫn chưa có ý định nâng cấp.
Lời kết
MacBook Pro M1 là một trong những món đắt nhất mình từng mua, nhưng nó đáng “đồng tiền, bát gạo” và cũng giúp mình thay đổi tư duy mua đồ: “Nếu món đồ đắt mà giá trị nó đem lại đủ lớn thì vẫn có thể là lựa chọn xuất sắc”.