Đây là bài học mà mình rút ra được sau trải nghiệm thú vị nhưng thực sự “ớn xương sống” đợt rồi, đó là chinh phục hang Tham Phu Kham – một hang động khá lớn ở Vang Viêng (Lào).

Sự chủ quan khi thấy hang quá đẹp

Tham Phu Kham nằm ngay cạnh hồ nước xanh (Blue Lagoon) vốn rất thu hút khách du lịch, vì thế mình mặc định đây là một nơi không quá khó đi. Sau khi đi qua khu hồ, mình thấy cần thuê đèn pin đội đầu. Dù vẫn thuê nhưng mình vẫn đinh ninh chắc chỉ có một vài đoạn tối thôi.

Bước vào trong động, mình phải thừa nhận rằng hang động này siêu đẹp. Chút ánh sáng chiếu từ miệng hang soi vào bên trong khiến mọi thứ khá lung linh. Tuy rằng đoạn đầu leo vào đã hơi chông chênh, nhưng cái sự đẹp càng khiến mình chủ quan rằng hang rất dễ đi. Thay vì chỉ chụp ảnh check-in bên ngoài, mình quyết định đi sâu vào hang – một mình.

Chút ánh sáng tự nhiên len lỏi tạo nên khung cảnh lung linh nhưng đầy cạm bẫy

Khoảnh khắc rợn người giữa bóng tối

Mình tò mò phía sâu trong hang là gì nên cứ thế bước tiếp. Mình chẳng được trang bị gì ngoài một chiếc đèn pin trên đầu và đôi găng tay lái xe máy mỏng manh. Lúc này không còn ai khác ngoài mình, không có tiếng động gì khác ngoài tiếng dơi và hơi thở của chính mình.

Đi tới một nơi mà ngoài ánh đèn pin ra, mọi thứ tối đen như mực. Và vì mải quay video, mình trượt chân. Một tảng đá nhọn xé toạc quần. Cũng may tay mình kịp bám được vào một tảng khác, nếu không mình đã rơi hẳn xuống phía dưới. Bóng tối, hơi lạnh và sự vang vọng trong hang bắt đầu cho mình cảm giác rợn người.

Bên trong hang tối đen như mực, nơi chỉ còn tiếng dơi và hơi thở

Bình tĩnh lại, mình hiểu là mình có hai lựa chọn: Một là quay lại lối vào – đã khá xa và leo lên sẽ vất vả hơn leo xuống rất nhiều. Hai là đi tiếp tới lối ra nào đó. Và với tính lì, mình chọn đi tiếp.

Cú twist bất ngờ ở cuối đường hầm

Sau một hồi lạc lối vì hang rất rộng, mình bắt đầu soi được các mũi tên và đi theo. Để tìm được các mũi tên này không hề dễ, mình phải quét đèn liên tục và căng mắt ra để tránh đi vào những khu vực có dấu X đỏ – nơi có những cái hố sụt thực sự nguy hiểm.

Để tránh những suy nghĩ tiêu cực, mình lẩm nhẩm niệm chú và bắt đầu hát một bài cho đỡ sợ. Đi mãi, thấm mệt thì ơn trời, mình đã nhìn thấy ánh sáng phía xa và tiếng người xôn xao. Mình lao phăm phăm ra hướng ánh sáng và một điều bất ngờ xảy ra: Trái với suy nghĩ của mình, lối ra mình tưởng lại chính là… lối vào ban đầu, chỉ là ở một vị trí cao hơn. Một vòng lặp hú hồn!

Bài học về việc dừng lại đúng lúc

Sau khi xuống khu nghỉ ngơi và bình tĩnh kiểm tra lại, ngoài mấy vết xây xát và một miếng rách ngay mông thì mình vẫn ổn.

Mọi người thường hay nghĩ về việc tiến lên, đi tới, nhưng qua chuyến đi Tham Phu Kham mình nhận ra: Biết sợ và dừng lại đúng lúc cũng là một kỹ năng sinh tồn vô cùng cần thiết trong cuộc đời của chúng ta.