Thường khi nói về Bình Định & Phú Yên, mọi người hay nghĩ về những bãi biển xanh với nắng vàng. Tuy vậy, thời điểm tụi mình đi du lịch ở 2 tỉnh này lại đúng vào những ngày mưa lớn nhất.

Thậm chí, ngay khi xuống tới sân bay Phú Cát, bạn lái taxi đã cảnh báo về thời tiết “rất xấu”. Mình thì lại có phần phấn khích, vì rõ ràng chuyến đi này sẽ khác biệt hoàn toàn so với những dịp thông thường. Vậy, Xứ Nẫu ngày mưa bão có gì thú vị?

Ngày 1: Quy Nhơn đón chào với giông bão

Mình bay từ Nội Bài bằng chuyến bay sớm của Bamboo Airline. Bụng đói meo vì kỳ vọng được ăn nhẹ trên máy bay nhưng rốt cuộc chỉ có một chai nước nhỏ.

Dù thê thảm là thế, mình vẫn đủ sức ngắm nghía sân bay Phú Cát. Thiết kế ở đây nhỏ gọn, hiện đại và rất xinh xắn. Lúc chờ lấy hành lý, mình mới phát hiện ra chuyến bay toàn các bác đi chơi golf và các “đại gia”.

Ảnh không gian bên trong sân bay Phú Cát, thiết kế hiện đại, có người mang gậy golf

Nhưng dù là “đại gia” hay “tiểu gia” thì thời tiết Quy Nhơn cũng chẳng chiều lòng ai, cả chơi golf lẫn du lịch đều bó tay – theo lời bạn taxi. Ở Quy Nhơn và Phú Yên có hãng taxi Lado giá rất rẻ, mình đi vào trung tâm thành phố chỉ mất khoảng 150k.

Tới nơi mới 10 giờ sáng nên chưa được nhận phòng. Trời mưa nhẹ hơn một chút nhưng mây đen mù mịt như Sapa. Bụng réo ầm ĩ, tụi mình ghé ngay quán Cơm Gà Dung gần khách sạn theo lời chỉ dẫn của bạn lễ tân.

Ảnh đĩa cơm xèo mực và cơm gà xé hấp dẫn, khói bốc lên

Quán ăn khá ổn. Người dân ở đây nói chuyện có phần hơi khó nghe một chút, nhưng cực kỳ mến khách và giao tiếp rất dễ thương.

Buổi chiều, tụi mình thuê xe máy của khách sạn. Trời cứ hễ chuẩn bị đi là lại đổ mưa như trút. Ghé Big C mua dép lê và áo mưa xong, cả bọn định đi Ghềnh Ráng nhưng thấy trời đen kịt nên quyết định “quay xe”. Tụi mình phi thẳng qua đầm Cù Mông (Phú Yên) ăn hải sản theo lời xui của bác taxi lúc sáng.

Ảnh mâm hải sản gồm ốc, ghẹ, cơm rang trên một chiếc bè gỗ nổi, bên ngoài trời mưa

Quán Bồng Bềnh cách Quy Nhơn hơn 30km. Vì mưa bão nên quán gần như không có khách, tụi mình bao trọn cả cái bè nổi. Hải sản không có nhiều lựa chọn do biển động, nhưng giá rất hợp lý. Ăn no căng rốn, cả bọn đội mưa tát thẳng mặt chạy xe hơn 1 tiếng về lại khách sạn ngủ say như bí.

Ngày 2: Kỳ Co - Eo Gió trong màn mưa trút nước

Sáng hôm sau, nạp năng lượng bằng tô Bún Cá Thùy (261 Tăng Bạt Hổ), đúng 8 giờ tụi mình nổ máy đi Kỳ Co – Eo Gió.

Mây vẫn mịt mù nên áo mưa mặc sẵn trên người. Điểm nhấn chặng này là cầu vượt biển Thị Nại. Gió mạnh muốn thổi bay cả xe máy xuống biển nên tụi mình cắm đầu chạy, chẳng kịp giơ máy lên chụp tấm nào.

Đến trạm trung chuyển Kỳ Co, mưa đổ xuống như trút nước. Tụi mình phân vân mãi nhưng lỡ tới rồi thì mua vé vào thôi (vé cổng 100k, xe điện 40k).

Ảnh bãi biển Kỳ Co ngày mưa bão, sóng đánh trắng xóa, không khí u ám hoang sơ

Kỳ Co ngày nắng chắc chắn rất đẹp, vì ngay cả trong một ngày u ám thế này, cảnh sắc vẫn khiến mình ấn tượng vô cùng.

Rời Kỳ Co, nhờ Google Maps chỉ đường mà tụi mình đi lạc không lối thoát. May có anh người địa phương dẫn tới tận Eo Gió (vé 25k). Đặc sản ở đây tất nhiên là “Gió”! Gió thổi phần phật tung cả bọt nước lên những tảng đá mấp mô.

Ảnh Eo Gió với những mỏm đá nhô ra biển, bọt sóng đánh mạnh tung tóe khắp nơi

Trưa về lại thành phố, tụi mình ăn Bánh Xèo Tôm Nhảy Gia Vỹ 2 (14 Diên Hồng). Bánh ngon, giá hợp lý, lỡ gọi dư chả ram tôm đất hơi béo nên gói mang về (nhưng cuối cùng cũng bỏ).

Chiều tối, dạo quanh Quy Nhơn ngắm thành phố trẻ đang vươn mình. Bữa tối chốt hạ bằng tô Bánh canh cá lóc Lão Tích (16 Lý Thái Tổ) ấm bụng trước khi về ngủ sớm chuẩn bị cho chặng đường ngày mai.

Ngày 3: Tiến về Phú Yên - Xứ sở hoa vàng trên cỏ xanh

Sáng thu xếp đồ đạc, trả xe rồi tụi mình ra bến xe Quy Nhơn bắt xe Thuận Thảo đi Tuy Hòa. Giá vé siêu rẻ mà đến nơi còn có xe trung chuyển miễn phí đưa tận cửa Coconut Hotel.

Khách sạn này ghi điểm ngay lập tức bởi sự sạch sẽ, ngăn nắp và mùi hương dâu xịt phòng cực kỳ dễ chịu.

Thuê xe máy đi ăn trưa, vì mưa nên nhiều quán nghỉ, đành tấp bừa vào hàng hủ tiếu Nam Vang ven đường. Ăn xong, cả bọn trực chỉ phim trường “Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh” (cách 15km, vé 20k). Đường dễ đi nhưng cảnh vật ngày mưa có phần hơi buồn.

Điểm sáng nhất ngày là Gành Đá Đĩa. Khung cảnh thực sự khác biệt với những phiến đá tựa tổ ong khổng lồ. Vì mưa trơn trượt nên vắng người, tụi mình tha hồ mặc áo mưa tung tăng chụp ảnh.

Ảnh toàn cảnh Gành Đá Đĩa với các khối đá tổ ong ướt đẫm nước mưa, không bóng người

Tiếp đó là màn lội bùn trơn trượt vào Hải Đăng Gành Đèn. Xung quanh vắng lặng vô cùng. Đứng cạnh hải đăng, gió lớn tưởng chừng xé rách cả áo mưa, sóng đánh tung bọt trắng xóa siêu hoành tráng.

Ảnh ngọn hải đăng Gành Đèn sừng sững, sóng to đập vào bãi đá văng tung tóe bọt trắng

Quãng đường 40km về lại thành phố giữa trời nhá nhem tối, không đèn đường và mưa nhòe kính thực sự là một thử thách. May mắn tấp được vào Cơm gà Hiền (56 Nguyễn Trãi) làm một đĩa ấm bụng rồi về ngủ một giấc say sưa.

Ngày 4: Ngày hửng nắng và cực đông Mũi Điện

Cuối cùng thì trời cũng hửng nắng! 8 giờ sáng, tụi mình phóng thẳng tới Mũi Điện – nơi đón ánh bình minh đầu tiên trên đất liền của nước ta.

Khu vực này phong cảnh quá sức tuyệt vời (chỉ tiếc là rác vứt bừa bãi hơi nhiều).

Ảnh Mũi Điện với ánh nắng rực rỡ hiếm hoi chiếu xuống, biển xanh thăm thẳm

Tụi mình đi bộ men theo lối từ Hải Đăng xuống Bãi Môn. Đoạn này hoang sơ, hoàn toàn không có ai. Những tảng đá phủ cát bước hụt một cái là sụt chân khá thú vị.

Xuống tới nơi bở hơi tai, gọi ngay một ly nước dứa biển uống ngọt mát rượi.

Trưa nay tiếp tục ăn trên bè sinh thái. Lại vì biển động nên menu nghèo nàn, tụi mình chốt nhanh nồi lẩu rồi đi tiếp.

Chiều lượn đèo Cổ Mã quanh co, hiểm trở, chạy tới tận Bến tàu Điệp Sơn (Khánh Hòa) nhưng lỡ chuyến nên đành hẹn dịp khác. Quãng đường dài hơn 60km rong ruổi ven biển thực sự rất đã.

Tối đến, không thể bỏ qua đặc sản Lẩu Gà Lá É (236 Bà Triệu). Nước lẩu thanh ngọt, quán sạch sẽ, phục vụ nhiệt tình. Chén thêm hai thanh cơm lam nướng xém cạnh là no nê viên mãn.

Ảnh nồi lẩu gà lá é đang sôi sùng sục, bên cạnh là hai thanh cơm lam nướng

Ngày 5: Cao nguyên sương mù và lời tạm biệt

Sáng cuối cùng, tụi mình quyết định vớt vát thêm Cao Nguyên Vân Hòa. Chỗ này chưa khai thác du lịch, nhưng lúc tụi mình lên thì sương phủ giăng kín lối, ảo diệu vô cùng.

Ảnh con đường hoang sơ mờ ảo dẫn lên Cao nguyên Vân Hòa ngập trong sương mù dày đặc

Về lại trung tâm Tuy Hòa, tấp vào hàng Bánh Canh Hẹ ven đường làm một tô ấm nóng. Lúc tính tiền mới giật mình: chỉ 15k/tô đầy ắp!

Ăn xong qua siêu thị Hòa Yên mua chút quà, lượn lờ thêm vài vòng thành phố rồi bắt Lado (65k) ra sân bay Tuy Hòa. Chuyến đi khép lại bằng chiếc bụng cồn cào vì đói trên máy bay, nhưng những trải nghiệm về một Xứ Nẫu ngày bão thì chắc chắn sẽ nhớ mãi.

Không biết điểm đến tiếp theo của mình sẽ là đâu nhỉ? Phú Yên, 02/12/2020

(*) Xứ Nẫu: Tên gọi thân thương dành cho Bình Định & Phú Yên. Có rất nhiều bài viết hay giải thích nguồn gốc tên gọi này, các bạn có thể Google thêm để tìm hiểu nhé!